Hôm nay chính thức khóa blog, chỉnh để lại 1 mình mình đọc.
Tự đọc, tự viết, tự mình nói với mình. Phải chăng đây là dấu hiệu đầu tiên của bệnh "Sống nội tâm". Mình vốn là thằng sống hướng ngoại mà. Sao giờ lại trở thành thế này. Có lẽ là thế giới đông đúc này đang dần thiếu vắng đi một tri kỷ. Một tri kỷ thực sự. Một người hiểu được mình nhất. Một người mà chỉ cần mình hắt hơi cái là cũng đoán ra mình đang nghĩ gì.
Đôi khi mình muốn hét lên thật to, tôi xấu lắm, tôi ích kỉ lắm, hãy nghe tôi và làm theo, đừng cãi lại. Hehe. Thật điên quá! Mình là thế. Ích kỉ và nhỏ nhen thế.
Sống có mục đích nhưng không vì mục đích gì cả! Haha!
Thứ Ba, 29 tháng 9, 2009
Phiêu lưu !
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét