8 luận điểm trong Quản lý Nghiệp. Việc tìm hiểu, thực hiện theo 8 luận điểm này sẽ giúp con người ta vươn tới được mục đích của cuộc đời mình và tìm ra hạnh phúc cho bản thân. 8 luận điểm đó là:
1. Ngưng làm những việc không có hiệu quả
2. Tìm nguyên nhân của nguyên nhân
3. Xác định đối tác tâm linh trong kinh doanh
4. Hãy bắt đầu từ chính bản thân mình
5. Ngưng ra quyết định
6. Lắm ghim cho chiếc dập ghim
7. Đưa vấn đề vươn xa hơn mong đợi
8. Tái đầu tư nghiệp
Mỗi một người đều có một "Nghiệp" riêng. Cuốn sách viết cho những đối tượng xác định được Nghiệp của bản thân. Hay nói cách khác, đây là cách thức tác giả đưa ra để giúp người đọc cách thức để đạt được mục đích của cuộc đời mình.
Ngưng những việc không hiệu quả. Những công việc không hiệu quả là những việc cần bỏ ra tới 80% nỗ lực nhưng chỉ đem về 20% kết quả. Thay vào đó, chúng ta tập trung vào những công việc tạo ra hiệu quả cao hơn. Nếu như bạn mong muốn làm một người bán hàng xuất sắc, thay vì ngồi trong phòng nghiên cứu các lý thuyết bán hàng, hãy đi ra ngoài và gặp gỡ khách hàng.
Tìm nguyên nhân của nguyên nhân. Theo quy luật Nhân Quả của đạo Phật thì bất kì Nhân nào gieo xuống cũng sẽ đều có Quả riêng của nó. Chính vì vậy, để thu được Quả tốt, cần phải biết rõ ràng Nhân của nó là gì. Cần đầu tư đào sâu suy nghĩ để nhìn ra được nguyên nhân thực sự hay vấn đề cốt lõi của mọi vấn đề. Từ ý niệm đó, việc đạt được kết quả như mong đợi phụ thuộc hoàn toàn vào cách thức mọi người gieo nhân. Vì thế, thay vì nghĩ xem làm cách nào để đạt được mục đích của mình, mà hãy bắt đầu từ chính bản thân mình. Như ví dụ ở trên, để thành người bán hàng tốt, bạn phải là người giao tiếp tốt. Và để người khác lắng nghe mình, trước hết bạn phải là một người biết lắng nghe, giải quyết được vấn đề của khách hàng chính là cách thức để một người trở thành người bán hàng tốt.
Bảy điểm giúp bạn hoàn thiện bản thân:
- Tập Yoga
- Tập Thiền
- Thực hành những phẩm hạnh cá nhân
- Liên tục học hỏi
- Phục vụ
- Ăn uống hợp lý
- Thư giãn và nghỉ ngơi
Xác định đối tác tâm linh trong kinh doanh. Trong kinh doanh, khách hàng không phải là đối tượng duy nhất cần được quan tâm. Ở đây, cuốn sách nêu lên 4 đối tượng cần phải quan tâm:
- Khách hàng
- Đối tác
- Đồng nghiệp
- Xã hội
Hãy giúp đỡ những đối tượng này thành công, tự khắc bạn sẽ đến được với thành công. Những giá trị mà những đối tượng này đem lại cho bạn là không thể đo đếm được, và cũng không xác định được thời điểm nhận nó. Vì vậy, không nên đòi hỏi việc được đáp trả. Những gì bạn xứng đáng nhận không sớm thì muộn cũng sẽ đến với bản thân bạn theo cách này hoặc cách khác. Hãy giúp đỡ những đối tượng này thành công, và xem đó như chính là thành công của bản thân mình, bạn sẽ được đền đáp xứng đáng.
Ngưng ra quyết định. Bản thân công cụ không tạo ra sản phẩm, mà sản phẩm được tạo ra bằng tài năng sử dụng công cụ của người thợ. Tương tự như vậy, mỗi một vấn đề đều có rất nhiều phương thức giải quyết. Nhưng việc giải quyết thành công vấn đề không nằm ở phương thức giải quyết nó, mà nằm ở bản thân người thực hiện. Vì thế, hãy ngưng ra quyết định là chọn phương thức nào, hãy để điều đó cho bản năng tự quyết định. Và bạn hãy thực thi quyết định đó bằng cả tâm trí của mình.
Lắp ghim cho chiếc dập ghim. Để có thể ghim được, đơn giản là lắp ghim vào chiếc dập ghim. Cũng như để giải quyết hậu quả, tốt nhất hãy tập trung vào nguyên nhân cốt lõi của nó. Bạn không thể bắt người khác ngừng phàn nàn về bạn trong khi bản thân vẫn luôn phàn nàn về mọi thứ.
Tái đầu tư Nghiệp. Đừng bao giờ giữ lại tất cả những gì bạn nhận được. Hãy cho đi một phần trong số đó, để có thể nhận lại nhiều hơn. Khi cho đi những điều tốt đẹp, con người sẽ nhận lại từ đó những điều tốt đẹp hơn.
Nghiệp thực chất chính là quy luật Nhân Quản trong đạo Phật.Nghiệp của một con người chính là tất cả những Nhân mà người đó gieo lên trong suốt cuộc đời. Quản lý Nghiệp chính là quản lý luật Nhân Quả. Và theo đạo Phật, gieo Nhân nào thì sẽ gặt Quả ấy.
Read more...
Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010
Tổng hợp Phi Lý Trí - ThinhTQ
Con người luôn nghĩ rằng mọi hành động của mình đều xuất phát từ lí trí sáng suốt của bản thân. Tuy nhiên, rất nhiều những thí nghiệm được tiến hành do tác giả Dan Ariely đưa ra đã chứng minh những điều hoàn toàn ngược lại. Con người chúng ta thường xuyên rất phi lý trí, và phi lý trí có hệ thống. Cuốn sách đưa ra nhiều những kết luận mới mẻ được rút ra từ chính các trải nghiệm thực tế của tác giả cũng như những thí nghiệm đã tiến hành, khiến cho người đọc có cơ hội khám phá được rất nhiều thông tin mới.
Tính tương đối trong những đánh giá của con người. Tại sao cùng được một số tiền chênh lệch 7.000 VNĐ nhưng với một cái bút 3.000 VNĐ và 1 cái bút 10.000 VNĐ thì ta thường thấy đó là 2 mức giá hoàn toàn khác nhau; nhưng đối với hai bộ comple 5.000.000 VNĐ và 5.007.000 VNĐ thì đó lại là 2 mức giá tương đương nhau ??? Bí mật nằm ở sự tương đối. Con người ta hiếm khi đánh giá một cách độc lập một vật gì đấy mà thường xuyên tìm một vật khác tương tự để so sánh, từ đó rút ra giá trị của vật đó. Một cái máy tính 7.000.000 VNĐ thì sẽ không có tính năng gì nổi bật, nhưng nó sẽ tốt hơn trong mắt người xem nếu nó nằm cạnh một máy tính khác tính năng thấp hơn, giao diện xấu hơn.
Sự mong đợi. Con người thường nhìn nhận thấy giá trị của một vật dưới lăng kính của sự mong đợi của bản thân. Một vật sẽ tốt hơn nếu như người đó mong rằng sẽ tốt hơn, và một vật sẽ không tốt nếu người đó không mong muốn vật đó. Một món ăn sẽ trở nên ngon hơn nếu trước khi ăn, chúng ta được nghe lời mô tả hấp dẫn của người đầu bếp về món ăn đó.
Cung & Cầu. Không phải lúc nào quy luật Cung & Cầu thông thường cũng đúng với mọi thị trường. Quyết định mua hàng của con người có khi xuất phát từ những khó khăn khi mua hàng. Một món hàng khó mua và giá cao trong nhiều trường hợp lại khiến Cầu tăng lên. Cùng một hãng rượu, nhưng nếu có 1 đợt sản xuất đặc biệt chỉ với 2000 chai rượu đặc biệt sẽ khiến Cầu của loại rượu này tăng lên rất cao.
Mỏ neo. Con người thường định giá để mua một mặt hàng theo con số đầu tiên mà người đó gặp. Nếu có ý định mua tivi, và mức giá đầu tiên mà người đó nhìn thấy là 5.000.000 VNĐ thì rất nhiều khả năng cái tivi người đó mua sẽ dao động xung quanh mức giá đó.
Miễn phí. Dù là một món hàng giá trị lớn, hay giá trị nhỏ, nhưng những mặt hàng miễn phí thường có giá trị thu hút người mua hơn rất nhiều.
Quy chuẩn. Con người thường hành động theo hai quy chuẩn thông thường:
- Quy chuẩn xã hội: Căn cứ vào đạo đức, dễ bị phá vỡ bởi quy chuẩn thị trường, và khi bị phá vỡ thì thường không phục hồi lại được.
- Quy chuẩn thị trường: Căn cứ vào giá trị của đồng tiền. Mọi sự đánh giá đều được quy về giá trị của tiền để suy xét.
Bối cảnh & Tính cách. Bối cảnh tác động lớn đến tính cách của con người. Điều đặc biệt là thông thường con người gian lận khi có cơ hội, nhưng sự gian lận đó nằm trong phạm vi nhất định mà xã hội không suy xét. Và đặc biệt, mọi người có thể lấy văn phòng phẩm của công ty về dùng vì lí do riêng mà không hề đắn đo, nhưng lại không hề động đến tiền bạc của công ty dù cho có cơ hội.
Hưng phấn. Trong mỗi người đều có hai phần cùng tồn tại song song là phần Con và phần Người. Ở môi trường bình thường, phần Người thường chiếm ưu thế nhiều hơn và quyết định của con người đưa ra có nhiều phần từ lý trí. Nhưng trong trạng thái hưng phấn, thường phần Con của mỗi người trội hơn, con người thường hành động theo bản năng nhiều hơn.
Trì hoãn. Những việc kéo dài và không gấp gáp thì thường có xu hướng bị trì hoãn, dù kết quả của nó xét về tổng thể rất quan trọng. Và con người thường dễ dãi với bản thân mình. Con người chỉ quyết tâm hành động hơn khi có "tiếng nói từ bên ngoài", tức là áp lực từ ngoài ảnh hưởng lên.
Sở hữu. Bản thân người sở hữu thường đánh giá giá trị của vật sở hữu cao hơn so với những người khác. Điều này giải thích tại vì sao mức sống tăng lên thì dễ, còn khi cần thắt chặt chi tiêu, giảm yêu cầu mức sống xuống thì khó.
Sự lựa chọn. Không phải mọi người gặp khó khăn vì không có cơ hội, mà người ta thường gặp khó khăn với quá nhiều cơ hội. Khi đứng trước nhiều sự lựa chọn, con người thường phân vân lâu hơn so với dự kiến, và rất khó khăn để chọn lựa một vấn đề gì đấy.
Giá cả - Tiền nào của nấy. Tâm lý con người thường xuyên vướng vào quan điểm này. Đồ đắt tiền sẽ có chất lượng cao hơn so với đồ rẻ tiền. Điều ấy giải thích với một vỉ thuốc ngoại đắt tiền thì thường người ta uống vào hết bệnh sớm hơn so với thuộc nội rẻ tiền hơn, mặc dù không ai đánh giá được chất lượng hai loại có khác biệt hay không.
Cá tính. Cá tính thường xuất hiện từ nhu cầu muốn khác biệt của bản thân con người, chứ không hoàn toàn xuất phát từ những sở thích của người đó. Một người có thể gọi một cốc kem dâu dù sở thích của người đó là kem cốm chỉ bởi vì đã có người bạn trước đó gọi cốc kem cốm trước rồi.
Read more...
Tính tương đối trong những đánh giá của con người. Tại sao cùng được một số tiền chênh lệch 7.000 VNĐ nhưng với một cái bút 3.000 VNĐ và 1 cái bút 10.000 VNĐ thì ta thường thấy đó là 2 mức giá hoàn toàn khác nhau; nhưng đối với hai bộ comple 5.000.000 VNĐ và 5.007.000 VNĐ thì đó lại là 2 mức giá tương đương nhau ??? Bí mật nằm ở sự tương đối. Con người ta hiếm khi đánh giá một cách độc lập một vật gì đấy mà thường xuyên tìm một vật khác tương tự để so sánh, từ đó rút ra giá trị của vật đó. Một cái máy tính 7.000.000 VNĐ thì sẽ không có tính năng gì nổi bật, nhưng nó sẽ tốt hơn trong mắt người xem nếu nó nằm cạnh một máy tính khác tính năng thấp hơn, giao diện xấu hơn.
Sự mong đợi. Con người thường nhìn nhận thấy giá trị của một vật dưới lăng kính của sự mong đợi của bản thân. Một vật sẽ tốt hơn nếu như người đó mong rằng sẽ tốt hơn, và một vật sẽ không tốt nếu người đó không mong muốn vật đó. Một món ăn sẽ trở nên ngon hơn nếu trước khi ăn, chúng ta được nghe lời mô tả hấp dẫn của người đầu bếp về món ăn đó.
Cung & Cầu. Không phải lúc nào quy luật Cung & Cầu thông thường cũng đúng với mọi thị trường. Quyết định mua hàng của con người có khi xuất phát từ những khó khăn khi mua hàng. Một món hàng khó mua và giá cao trong nhiều trường hợp lại khiến Cầu tăng lên. Cùng một hãng rượu, nhưng nếu có 1 đợt sản xuất đặc biệt chỉ với 2000 chai rượu đặc biệt sẽ khiến Cầu của loại rượu này tăng lên rất cao.
Mỏ neo. Con người thường định giá để mua một mặt hàng theo con số đầu tiên mà người đó gặp. Nếu có ý định mua tivi, và mức giá đầu tiên mà người đó nhìn thấy là 5.000.000 VNĐ thì rất nhiều khả năng cái tivi người đó mua sẽ dao động xung quanh mức giá đó.
Miễn phí. Dù là một món hàng giá trị lớn, hay giá trị nhỏ, nhưng những mặt hàng miễn phí thường có giá trị thu hút người mua hơn rất nhiều.
Quy chuẩn. Con người thường hành động theo hai quy chuẩn thông thường:
- Quy chuẩn xã hội: Căn cứ vào đạo đức, dễ bị phá vỡ bởi quy chuẩn thị trường, và khi bị phá vỡ thì thường không phục hồi lại được.
- Quy chuẩn thị trường: Căn cứ vào giá trị của đồng tiền. Mọi sự đánh giá đều được quy về giá trị của tiền để suy xét.
Bối cảnh & Tính cách. Bối cảnh tác động lớn đến tính cách của con người. Điều đặc biệt là thông thường con người gian lận khi có cơ hội, nhưng sự gian lận đó nằm trong phạm vi nhất định mà xã hội không suy xét. Và đặc biệt, mọi người có thể lấy văn phòng phẩm của công ty về dùng vì lí do riêng mà không hề đắn đo, nhưng lại không hề động đến tiền bạc của công ty dù cho có cơ hội.
Hưng phấn. Trong mỗi người đều có hai phần cùng tồn tại song song là phần Con và phần Người. Ở môi trường bình thường, phần Người thường chiếm ưu thế nhiều hơn và quyết định của con người đưa ra có nhiều phần từ lý trí. Nhưng trong trạng thái hưng phấn, thường phần Con của mỗi người trội hơn, con người thường hành động theo bản năng nhiều hơn.
Trì hoãn. Những việc kéo dài và không gấp gáp thì thường có xu hướng bị trì hoãn, dù kết quả của nó xét về tổng thể rất quan trọng. Và con người thường dễ dãi với bản thân mình. Con người chỉ quyết tâm hành động hơn khi có "tiếng nói từ bên ngoài", tức là áp lực từ ngoài ảnh hưởng lên.
Sở hữu. Bản thân người sở hữu thường đánh giá giá trị của vật sở hữu cao hơn so với những người khác. Điều này giải thích tại vì sao mức sống tăng lên thì dễ, còn khi cần thắt chặt chi tiêu, giảm yêu cầu mức sống xuống thì khó.
Sự lựa chọn. Không phải mọi người gặp khó khăn vì không có cơ hội, mà người ta thường gặp khó khăn với quá nhiều cơ hội. Khi đứng trước nhiều sự lựa chọn, con người thường phân vân lâu hơn so với dự kiến, và rất khó khăn để chọn lựa một vấn đề gì đấy.
Giá cả - Tiền nào của nấy. Tâm lý con người thường xuyên vướng vào quan điểm này. Đồ đắt tiền sẽ có chất lượng cao hơn so với đồ rẻ tiền. Điều ấy giải thích với một vỉ thuốc ngoại đắt tiền thì thường người ta uống vào hết bệnh sớm hơn so với thuộc nội rẻ tiền hơn, mặc dù không ai đánh giá được chất lượng hai loại có khác biệt hay không.
Cá tính. Cá tính thường xuất hiện từ nhu cầu muốn khác biệt của bản thân con người, chứ không hoàn toàn xuất phát từ những sở thích của người đó. Một người có thể gọi một cốc kem dâu dù sở thích của người đó là kem cốm chỉ bởi vì đã có người bạn trước đó gọi cốc kem cốm trước rồi.
Read more...
Thứ Tư, 19 tháng 5, 2010
10 hạn chế của thương giới Việt - Lương Văn Can - Thương học phương châm
Hôm rồi đọc được cuốn sách về người đặt nền móng cho đạo kinh doanh Việt Nam thấy ấn tượng 10 điểm hạn chế của thương giới Việt. Mặc dù đã viết cách đây hàng trăm năm nhưng những điều đó đến bây giờ vẫn đúng. Quyết định mạn phép cụ Cử Can trích đăng nguyên văn lên đây để mọi người cùng đọc.
1. Người mình KHÔNG CÓ THƯƠNG PHẨM, cái tài liệu của nhà buôn bán cốt tại công nghệ, công nghệ của người mình xưởng thợ không dựng, máy móc không có, sách vở nghề làm thợ cũng không ai làm, các thợ thuyền chỉ biết chuyên theo nghề cũ, không mấy ai suy nghĩ kiểu mới kiểu lạ, làm nghề gì cũng chế tạo bằng thủ công, cho nên đồ gì cũng khổ dũ bạc nhược, khi dụng vật liệu tức là cái tài liệu của nghề buôn bán, tài liệu đã kém thời buôn bán còn mạnh được sao.
2. Hai rằng KHÔNG CÓ THƯƠNG HỘI. Người các nước văn minh buôn bán đều có thương hội, thương hội càng đông thời buôn bán càng to, nên mới gây dựng được cửa hàng vốn liếng đến hàng ức hàng triệu, còn các nhà thương mại ta buổi này cũng có số ít người muốn sốt sắng lập thương hội, nhưng cách thức lập thương hội chưa thạo, công việc xếp đặt trong hội chưa sành, kẻ gian quyết mượn tiếng lập hội làm kế vơ vét người ngay thật vì việc vào hội hóa phải thiệt riêng, thành ra thương hội chưa lập đã vỡ, cổ phần chưa họp đã tan, có khi sinh ra thù oán kiện tụng lôi thôi nữa, như thế còn gọi là thương hội sao được.
3. Ba là KHÔNG CÓ TIN THỰC. Long tin thực tức là cái cốt yếu của nhà buôn, đã không có lòng tin thực thời một người mắc lừa một trăm người không tin, một lần được lợi, muôn phần chịu thiệt, cái ám muội của nhà buôn ta không thể nào tả hết được, chỉ xem ngạn ngữ ta rằng "thực thà cũng kể lái buôn" thời đủ biết đức tính của nhà buôn ta vậy. Kìa như hàng Tây với hàng Tàu vật gì cũng mã giá nhất định, hoặc chỉ nói một lời mà người mua không phải mặc cả nên mua bán không phải chào mời khó nhọc. Đến như hàng ta thì nói lên mười, mà bán xuống sáu, nói rất cao mà bán rất hạ, khách chưa đến của đã vội mời vào, khách ra khỏi cửa thì mới gọi bán, chẳng qua chỉ muốn lừa lọc những kẻ quê mua khờ dại để đánh lừa lấy đôi chút lợi nhỏ mà thôi, ấy chỉ bởi cái lòng không tin thực ấy mà làm trở lực cho hàng hóa ta khổng thể nào mạh bằng hàng các nước được.
4. Bốn rằng KHÔNG CÓ KIÊN TÂM, người các nước văn minh đã chuyên làm nghề gì thời sống chết ũng chăm vào cái mục đích ấy, làm cho nghề được tấn tới mãi lên, dẫu gặp việc ngang trở cũng không quản, thấy việc gian nan cũng không từ, các nhà buôn ta trừ một số ít nhà phú thương không kể, còn thời phần nhiều là đầu năm đi buôn, cuối năm đã đi làm thợ, năm nay đi buôn không lợi, sang năm lại xoay nghề khác, hoặc làm nghề gì không lợi mới lại tìm cách đi buôn, chỉ hấp tấp làm cái lợi nhãn tiền mà không kiên tâm cố chi, nên việc buôn bán không có vững vàng, không có nề nếp vậy.
5. Năm rằng KHÔNG CÓ NGHỊ LỰC. Người các nước buôn bán thường vượt bể nọ sang bể kia, từ nước này qua nước khác, người nước mình buôn bán tự miền xuôi lên miền ngược, đã lo những nước độc ma thiêng, từ miền bắc xuống miền nam đã gọi là chân giời góc bể, chí khí đã nhút nhát, tư tưởng lại hẹp hòi. Nên buôn bán dẫu có gặp vận, gặp thời, mà kết quả cũng chỉ đủ thân kế gia kế mà thôi, không phát đạt bằng nhà buôn các nước được.
6. Sáu là KHÔNG BIẾT TRỌNG NGHỀ. Sách Tây có câu rằng "không có nghề gì là không quý". Sách Nho có câu rằng "nhất nghệ tinh, nhất thân vinh", suy thế thì ai làm nghề gì phải lấy nghề ấy làm quý mới khá, nhưng cái thông bịnh của người mình thời ai cũng lấy hàm cao quan lớn làm vinh mà ít ai biết buôn bán làm trọng, suy ngay chính những nhà buôn lúc trước còn chịu khó ăn nhịn để dành hết sức làm lụng, đến lúc đã được lưng vốn khá to thời đã vội vứt của huyết hãn ra hàng nghìn hàng vạn, luồn cửa này vào cửa khác, tấp tệnh mua chuộc lấy tiếng phẩm nọ hàm kia, nghề đã không trọng chỉ trọng hư danh thời tư bản thực sự có sút đi mà khó mong tấn tới lên được.
7. Bảy là KHÔNG CÓ THƯƠNG HỌC. Các nước văn minh đều có tràng thương học, có khao thi thương mãi, để đào tạo cho các học sinh có đủ tư cách làm nghề buôn, bởi thế nên người buôn bán có kiến thức, cách buôn bán được khôn ngoan. Nước ta ngày nay, dẫu nhà nước có đặt trường dạy buôn, nhưng nói cho phải thwoif học sinh vào đó học mà cố ý sau này ra buôn bán thời ít mà vào đó học để tìm lấy chân vào làm việc các sở thời nhiều, còn những nhà buôn cũ thời nào có ai đã từng vào tràng thương học xem sách dậy buôn đâu, nên có nhiều người chỉ biết gồng nặng gánh nhẹ, lên ngược xuống xuôi thôi, mà chữ nghĩa không biết, tính toán không thông. Thời làm thế nào nhwos được hàng gaio dịch nơi này sang nơi khác, hàng nghìn hàng vạn, làm thế nào cho hàng hóa tiêu thụ được rộng. Làm thế nào hiểu được luật lệ của các nhà buôn, bởi thế nên không tấn bộ được.
8. Tám rằng KÉM ĐƯỜNG GIAO THIỆP. Các nhà buôn cần phải biết cách giao thiệp, vì giao thiệp là cái môi giới của đường buôn bán, giao thiệp rộng rãi, quen biết nhiều nơi, thời buôn bán mới mạnh. Xem như nhiều nước đều có học tiếng nước Anh là tiếng nói vạn quốc thông dụng để đi đến nước nào nói năng cũng được tiện lợi và in những sách chiêu hàng phân phát cho nhiều người yêu dùng, khôn ngoan biết là chừng nào. Nhà buôn mình phần nhiều là kiến văn không rộng, ý tứ không sành, giao thiệp vụng về, nói năng kém cỏi, làm gì biết được cách giao thiệp ấy. giao thiệp đã vụng thời buôn bán được sao.
9. Chín rằng KHÔNG BIẾT TIẾT KIỆM. Hai chữ tiết kiệm thực là một cái yếu kiện của nhà buôn. Cận lai nhà buôn ta cũng theo cái phong trào xa xỉ càng ngày càng mạnh mà gây nên cái độc căn bản không vững bền. Nguyên vì các nhà buôn ta đại đa số là tư bản bạc nhược đã bó buộc vào trong tệ tục, ăn mặc không xa hoa lấy làm hổ thẹn, nhà cửa không lộng lẫy không dễ mượn vay, làm ít tiêu nhiều, dư dật được ít nào đều bị cái phong trào xa xỉ nó cuốn cuộn cả đi, bởi thế nên nhiều người tháng sau cáo cùng mà tháng trước vẫn diện ô tô song mã; lắm nhà ngày mai tịch ký mà ngày nay vẫn bày châu báu ngọc ngà, thật là chỉ choáng vẻ bề ngoài mà xấu bề trong, tốt bộ vỏ mà không có ruột, trách nào vốn liếng mỗi ngày chẳng kém đi, sinh kế ngày càng quẫn bách.
10. Mười rằng KHINH NỘI HÓA. Người các nước trọng dùng của thổ sản, đồ gì cũng làm lấy mà dùng, lại thi nhau làm đồ mới đồ lạ để cho mua bán tiêu thụ càng ngày càng rộng. Người nước ta chỉ quý ngoại hóa, khinh nội hóa, thấy người ngoài có đồ mới lạ, không biết bảo nhau chế tạo hơn lên để mà chấn hưng thương nghiệp, cũng có thứ nguyên là của mình làm ra mà người ngoài thêu mấy chữ hiệu của họ vào, thời người mình đua nhau mà buôn, đua nhau mà mua, dẫu bao nhiêu tiên cũng không tiếc, khiến cho lợi quyền mất cả ra ngoài, trách nào nghề buôn mình chả kém các nước.
Mười cái điều nhược điểm đã nói lên như trên này chính là cái bịnh rất nhớn làm cho các nhà buôn ta bó buộc vào đất eo hẹp mà không có đường mở mang, xa hãm vào cái cảnh thua sút mà không có cơ phát đạt được, những điều đó từ phong tục theo nhau như sthees mà sinh ra, nhưng thực từ các nhà buôn ta kiến thức không giỏi, quyết đoán không rành, nên không thoát khỏi được, nếu ta không biết những điều nhược điểm đó như cái bịnh độc hại phải tìm phương mà cuuws chữa, như con đường trở ngạnh phải tìm cách mà khai thông, thời nghề buôn mình làm thế nào mà cạnh tranh với người được."
Read more...
1. Người mình KHÔNG CÓ THƯƠNG PHẨM, cái tài liệu của nhà buôn bán cốt tại công nghệ, công nghệ của người mình xưởng thợ không dựng, máy móc không có, sách vở nghề làm thợ cũng không ai làm, các thợ thuyền chỉ biết chuyên theo nghề cũ, không mấy ai suy nghĩ kiểu mới kiểu lạ, làm nghề gì cũng chế tạo bằng thủ công, cho nên đồ gì cũng khổ dũ bạc nhược, khi dụng vật liệu tức là cái tài liệu của nghề buôn bán, tài liệu đã kém thời buôn bán còn mạnh được sao.
2. Hai rằng KHÔNG CÓ THƯƠNG HỘI. Người các nước văn minh buôn bán đều có thương hội, thương hội càng đông thời buôn bán càng to, nên mới gây dựng được cửa hàng vốn liếng đến hàng ức hàng triệu, còn các nhà thương mại ta buổi này cũng có số ít người muốn sốt sắng lập thương hội, nhưng cách thức lập thương hội chưa thạo, công việc xếp đặt trong hội chưa sành, kẻ gian quyết mượn tiếng lập hội làm kế vơ vét người ngay thật vì việc vào hội hóa phải thiệt riêng, thành ra thương hội chưa lập đã vỡ, cổ phần chưa họp đã tan, có khi sinh ra thù oán kiện tụng lôi thôi nữa, như thế còn gọi là thương hội sao được.
3. Ba là KHÔNG CÓ TIN THỰC. Long tin thực tức là cái cốt yếu của nhà buôn, đã không có lòng tin thực thời một người mắc lừa một trăm người không tin, một lần được lợi, muôn phần chịu thiệt, cái ám muội của nhà buôn ta không thể nào tả hết được, chỉ xem ngạn ngữ ta rằng "thực thà cũng kể lái buôn" thời đủ biết đức tính của nhà buôn ta vậy. Kìa như hàng Tây với hàng Tàu vật gì cũng mã giá nhất định, hoặc chỉ nói một lời mà người mua không phải mặc cả nên mua bán không phải chào mời khó nhọc. Đến như hàng ta thì nói lên mười, mà bán xuống sáu, nói rất cao mà bán rất hạ, khách chưa đến của đã vội mời vào, khách ra khỏi cửa thì mới gọi bán, chẳng qua chỉ muốn lừa lọc những kẻ quê mua khờ dại để đánh lừa lấy đôi chút lợi nhỏ mà thôi, ấy chỉ bởi cái lòng không tin thực ấy mà làm trở lực cho hàng hóa ta khổng thể nào mạh bằng hàng các nước được.
4. Bốn rằng KHÔNG CÓ KIÊN TÂM, người các nước văn minh đã chuyên làm nghề gì thời sống chết ũng chăm vào cái mục đích ấy, làm cho nghề được tấn tới mãi lên, dẫu gặp việc ngang trở cũng không quản, thấy việc gian nan cũng không từ, các nhà buôn ta trừ một số ít nhà phú thương không kể, còn thời phần nhiều là đầu năm đi buôn, cuối năm đã đi làm thợ, năm nay đi buôn không lợi, sang năm lại xoay nghề khác, hoặc làm nghề gì không lợi mới lại tìm cách đi buôn, chỉ hấp tấp làm cái lợi nhãn tiền mà không kiên tâm cố chi, nên việc buôn bán không có vững vàng, không có nề nếp vậy.
5. Năm rằng KHÔNG CÓ NGHỊ LỰC. Người các nước buôn bán thường vượt bể nọ sang bể kia, từ nước này qua nước khác, người nước mình buôn bán tự miền xuôi lên miền ngược, đã lo những nước độc ma thiêng, từ miền bắc xuống miền nam đã gọi là chân giời góc bể, chí khí đã nhút nhát, tư tưởng lại hẹp hòi. Nên buôn bán dẫu có gặp vận, gặp thời, mà kết quả cũng chỉ đủ thân kế gia kế mà thôi, không phát đạt bằng nhà buôn các nước được.
6. Sáu là KHÔNG BIẾT TRỌNG NGHỀ. Sách Tây có câu rằng "không có nghề gì là không quý". Sách Nho có câu rằng "nhất nghệ tinh, nhất thân vinh", suy thế thì ai làm nghề gì phải lấy nghề ấy làm quý mới khá, nhưng cái thông bịnh của người mình thời ai cũng lấy hàm cao quan lớn làm vinh mà ít ai biết buôn bán làm trọng, suy ngay chính những nhà buôn lúc trước còn chịu khó ăn nhịn để dành hết sức làm lụng, đến lúc đã được lưng vốn khá to thời đã vội vứt của huyết hãn ra hàng nghìn hàng vạn, luồn cửa này vào cửa khác, tấp tệnh mua chuộc lấy tiếng phẩm nọ hàm kia, nghề đã không trọng chỉ trọng hư danh thời tư bản thực sự có sút đi mà khó mong tấn tới lên được.
7. Bảy là KHÔNG CÓ THƯƠNG HỌC. Các nước văn minh đều có tràng thương học, có khao thi thương mãi, để đào tạo cho các học sinh có đủ tư cách làm nghề buôn, bởi thế nên người buôn bán có kiến thức, cách buôn bán được khôn ngoan. Nước ta ngày nay, dẫu nhà nước có đặt trường dạy buôn, nhưng nói cho phải thwoif học sinh vào đó học mà cố ý sau này ra buôn bán thời ít mà vào đó học để tìm lấy chân vào làm việc các sở thời nhiều, còn những nhà buôn cũ thời nào có ai đã từng vào tràng thương học xem sách dậy buôn đâu, nên có nhiều người chỉ biết gồng nặng gánh nhẹ, lên ngược xuống xuôi thôi, mà chữ nghĩa không biết, tính toán không thông. Thời làm thế nào nhwos được hàng gaio dịch nơi này sang nơi khác, hàng nghìn hàng vạn, làm thế nào cho hàng hóa tiêu thụ được rộng. Làm thế nào hiểu được luật lệ của các nhà buôn, bởi thế nên không tấn bộ được.
8. Tám rằng KÉM ĐƯỜNG GIAO THIỆP. Các nhà buôn cần phải biết cách giao thiệp, vì giao thiệp là cái môi giới của đường buôn bán, giao thiệp rộng rãi, quen biết nhiều nơi, thời buôn bán mới mạnh. Xem như nhiều nước đều có học tiếng nước Anh là tiếng nói vạn quốc thông dụng để đi đến nước nào nói năng cũng được tiện lợi và in những sách chiêu hàng phân phát cho nhiều người yêu dùng, khôn ngoan biết là chừng nào. Nhà buôn mình phần nhiều là kiến văn không rộng, ý tứ không sành, giao thiệp vụng về, nói năng kém cỏi, làm gì biết được cách giao thiệp ấy. giao thiệp đã vụng thời buôn bán được sao.
9. Chín rằng KHÔNG BIẾT TIẾT KIỆM. Hai chữ tiết kiệm thực là một cái yếu kiện của nhà buôn. Cận lai nhà buôn ta cũng theo cái phong trào xa xỉ càng ngày càng mạnh mà gây nên cái độc căn bản không vững bền. Nguyên vì các nhà buôn ta đại đa số là tư bản bạc nhược đã bó buộc vào trong tệ tục, ăn mặc không xa hoa lấy làm hổ thẹn, nhà cửa không lộng lẫy không dễ mượn vay, làm ít tiêu nhiều, dư dật được ít nào đều bị cái phong trào xa xỉ nó cuốn cuộn cả đi, bởi thế nên nhiều người tháng sau cáo cùng mà tháng trước vẫn diện ô tô song mã; lắm nhà ngày mai tịch ký mà ngày nay vẫn bày châu báu ngọc ngà, thật là chỉ choáng vẻ bề ngoài mà xấu bề trong, tốt bộ vỏ mà không có ruột, trách nào vốn liếng mỗi ngày chẳng kém đi, sinh kế ngày càng quẫn bách.
10. Mười rằng KHINH NỘI HÓA. Người các nước trọng dùng của thổ sản, đồ gì cũng làm lấy mà dùng, lại thi nhau làm đồ mới đồ lạ để cho mua bán tiêu thụ càng ngày càng rộng. Người nước ta chỉ quý ngoại hóa, khinh nội hóa, thấy người ngoài có đồ mới lạ, không biết bảo nhau chế tạo hơn lên để mà chấn hưng thương nghiệp, cũng có thứ nguyên là của mình làm ra mà người ngoài thêu mấy chữ hiệu của họ vào, thời người mình đua nhau mà buôn, đua nhau mà mua, dẫu bao nhiêu tiên cũng không tiếc, khiến cho lợi quyền mất cả ra ngoài, trách nào nghề buôn mình chả kém các nước.
Mười cái điều nhược điểm đã nói lên như trên này chính là cái bịnh rất nhớn làm cho các nhà buôn ta bó buộc vào đất eo hẹp mà không có đường mở mang, xa hãm vào cái cảnh thua sút mà không có cơ phát đạt được, những điều đó từ phong tục theo nhau như sthees mà sinh ra, nhưng thực từ các nhà buôn ta kiến thức không giỏi, quyết đoán không rành, nên không thoát khỏi được, nếu ta không biết những điều nhược điểm đó như cái bịnh độc hại phải tìm phương mà cuuws chữa, như con đường trở ngạnh phải tìm cách mà khai thông, thời nghề buôn mình làm thế nào mà cạnh tranh với người được."
Read more...
Thứ Bảy, 15 tháng 5, 2010
Khát vọng - Thỏa mãn - Hạnh phúc
Tôi là ai? Câu hỏi tưởng chừng như đơn giản nhưng lại chứa đựng cả một sự trăn trở lớn. Người xưa có nói: "Biết mình, biết ta, trăm trận trăm thắng". Cái lý đó bắt đầu từ việc "biết mình". Đề làm được cái gì cũng trước tiên phải hiểu mình. Có như vậy thì đến khi bắt tay vào làm mới ung dung làm được. Khi khó khăn dẫn đến, nếu ta hiểu mình, ta sẽ không ngại ngùng mà bước tiếp, ví như bàn chân đang đạp lên hàng nghìn mảnh chai, mảnh sành mà đi không ngại ngùng vì ta biết trước mắt là đích của ta đó.
Tôi là ai? Trả lời được câu đó còn biết được đâu là khát vọng của mình, đâu chỉ là sự thỏa mãn, và đâu sẽ là hạnh phúc của bản thân mình. Năm năm trước, cả lứa của tôi ai cũng đâm vào ngành kĩ thuật, đặc biệt là CNTT. Ai cũng mơ tới một ngày làm kỹ sư, làm "chuyên gia" về CNTT, chuyên gia về cái này, cái nọ ... Năm năm sau, vẫn những con người đó, nhưng giờ thay vào ánh mắt phơi phới và đầy niềm tin hồi đó là những ánh mắt chán chường, thâm quầng sau những đêm dài nhậu nhẹt, chơi game hay đọc tiểu thuyết ... Rất ít trong số đó tôi thấy được chút lửa còn lại của năm nào. Tôi không muốn sa đà nhiều vào điều này, nhưng phải chăng đó là một phần vấn đề xuất phát từ không hiểu được mình là ai?
Trở lại với vấn đề chính, bài viết là về khát vọng - thỏa mãn - hạnh phúc. Vậy thì thế nào là khát vọng? Thế nào là thỏa mãn? Và đâu là hạnh phúc? Ta có thể khóc vì đau buồn, hay khóc vì vui mừng. Ta có thể cười vì niềm vui, hay cười vì quá buồn. Ta sung sướng khi bỗng dưng ta được một tập tiền lớn. Ta vui vì rốt cục cũng hoàn thành được tấm bằng đại học với kết quả cũng không tệ. Tất cả đó là khát vọng? hay thỏa mãn? hay hạnh phúc?
Bài viết này chỉ dừng lại ở đây. Do tầm chưa đủ nên tôi cũng không thể bàn thêm gì nhiều. Cũng giống như khi ta chưa hiểu một cái cây cần gì thì đừng vội tưới quá nhiều nước cho nó. Một cái cây chết đi thì có thể trồng 1 cái cây khác. Nhưng một tư tưởng dựa trên một kiến thức chưa đủ và sai thì sẽ là một sự đau khổ không bao giờ sửa đổi được.
“Chẳng phải các ngươi vì quá hăng hái nên lúc nào cũng sẵn sàng đi nhầm đường đó hay sao?" - Khổng Tử
Read more...
Tôi là ai? Trả lời được câu đó còn biết được đâu là khát vọng của mình, đâu chỉ là sự thỏa mãn, và đâu sẽ là hạnh phúc của bản thân mình. Năm năm trước, cả lứa của tôi ai cũng đâm vào ngành kĩ thuật, đặc biệt là CNTT. Ai cũng mơ tới một ngày làm kỹ sư, làm "chuyên gia" về CNTT, chuyên gia về cái này, cái nọ ... Năm năm sau, vẫn những con người đó, nhưng giờ thay vào ánh mắt phơi phới và đầy niềm tin hồi đó là những ánh mắt chán chường, thâm quầng sau những đêm dài nhậu nhẹt, chơi game hay đọc tiểu thuyết ... Rất ít trong số đó tôi thấy được chút lửa còn lại của năm nào. Tôi không muốn sa đà nhiều vào điều này, nhưng phải chăng đó là một phần vấn đề xuất phát từ không hiểu được mình là ai?
Trở lại với vấn đề chính, bài viết là về khát vọng - thỏa mãn - hạnh phúc. Vậy thì thế nào là khát vọng? Thế nào là thỏa mãn? Và đâu là hạnh phúc? Ta có thể khóc vì đau buồn, hay khóc vì vui mừng. Ta có thể cười vì niềm vui, hay cười vì quá buồn. Ta sung sướng khi bỗng dưng ta được một tập tiền lớn. Ta vui vì rốt cục cũng hoàn thành được tấm bằng đại học với kết quả cũng không tệ. Tất cả đó là khát vọng? hay thỏa mãn? hay hạnh phúc?
Bài viết này chỉ dừng lại ở đây. Do tầm chưa đủ nên tôi cũng không thể bàn thêm gì nhiều. Cũng giống như khi ta chưa hiểu một cái cây cần gì thì đừng vội tưới quá nhiều nước cho nó. Một cái cây chết đi thì có thể trồng 1 cái cây khác. Nhưng một tư tưởng dựa trên một kiến thức chưa đủ và sai thì sẽ là một sự đau khổ không bao giờ sửa đổi được.
“Chẳng phải các ngươi vì quá hăng hái nên lúc nào cũng sẵn sàng đi nhầm đường đó hay sao?" - Khổng Tử
Read more...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)