Thứ Ba, 29 tháng 9, 2009

Phiêu lưu !

Hôm nay chính thức khóa blog, chỉnh để lại 1 mình mình đọc.

Tự đọc, tự viết, tự mình nói với mình. Phải chăng đây là dấu hiệu đầu tiên của bệnh "Sống nội tâm". Mình vốn là thằng sống hướng ngoại mà. Sao giờ lại trở thành thế này. Có lẽ là thế giới đông đúc này đang dần thiếu vắng đi một tri kỷ. Một tri kỷ thực sự. Một người hiểu được mình nhất. Một người mà chỉ cần mình hắt hơi cái là cũng đoán ra mình đang nghĩ gì.

Đôi khi mình muốn hét lên thật to, tôi xấu lắm, tôi ích kỉ lắm, hãy nghe tôi và làm theo, đừng cãi lại. Hehe. Thật điên quá! Mình là thế. Ích kỉ và nhỏ nhen thế.

Sống có mục đích nhưng không vì mục đích gì cả! Haha!
Read more...

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2009

Trống trải


Read more...

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

4/9 - Một ngày bình thường như bao ngày khác

"Muốn qua thêm một ngày để nhận thêm một nụ cười
Muốn qua thêm một ngày, để ngày mai lại thấy em
Nhìn em lạnh vai áo đi bên anh trong cơn mưa chiều.
Chợt trái tim anh ấm thêm bao niềm vui

Bỗng dưng sao một ngày, anh nhận ra rất yêu người,
Bỗng dưng sao một ngày, anh nhận ra rất nhớ em
Làm sao để anh giữ những êm đềm ngọt ngào bên em
Làm sao để anh nói ngàn lời yêu thương? "

Sao mà có cái bài hát buồn cười thế này nhỉ. Được mỗi đoạn trên. Hay là vì đoạn dưới nó nghe quen quen quá. Hình như thằng nào cũng như thằng nào. Thân mật tí là đòi hỏi. Thật ko thể hiểu được, 1 bài hát yêu mà nổi nhất là câu "Hãy cho anh". Bó chiếu.

Nhưng sao mà quen quá. Phải chăng anh cũng đã từng như thế, và đang như thế, phải ko em? Em đã cho anh rất nhiều, nhưng anh như thằng bé nhõng nhẽo, suốt ngày chỉ đòi hỏi. Ở bên em anh như 1 trẻ con trong lốt người lớn. Miệng ra rả giảng đạo, nhưng mà ...

Touch my hand ! Trong một ngày đại lễ, mọi người đều vui vẻ, thì em lại buồn, lại nhớ nhà. Rồi anh nhận ra, lúc anh vừa đến em còn rất tươi cười, rất vui vẻ. Em vui vì mái tóc mới. Em vui vì em đang ở bên những người thân nhất của em. Và có lẽ em vui vì anh đến. Nhưng anh đến mang theo nỗi bực dọc cho em. Anh mang cho em sự khó chịu. Anh ra về với đầu óc nhẹ tênh. Vui vẻ và yêu đời trở lại. Nhưng anh đã vô tình quên đi sự thay đổi ở em. Anh không nhận ra em đang chán, đang nản và đang bức xúc. Giá như anh hỏi em 1 câu thôi. Có lẽ em sẽ nhẹ nhàng hơn. Giá như ... Vẫn luôn là thế !

Văn anh không giỏi, thơ anh ko hay. Nhưng anh bỗng nhận ra anh bắt đầu viết blog vì em. Anh bắt đầu thấy anh thật muốn nói rất nhiều với em biết bao. Những lời nói mà anh biết khi nói ra rồi nó sẽ ko còn như thế nữa. Anh càng khát khao nói với em những lời yêu thương thì anh lại càng cố kìm lại. Vì tình cảm của anh không thể nói thành lời được em ạ. Nói ra bỗng dưng anh sẽ thấy nó bị bình thường hóa đi. Thà rằng anh im lặng... Thà rằng anh cứ thế yêu em ...
Read more...